dao-duc-phat-giao-qua-tu-vo-luong-tam-0945

Lửa từ chơn tâm biến hiện

A-Nan, lửa không có tự thể, nó chỉ gá các duyên mà sanh. Ông hãy xem những nhà trong thành này, khi họ muốn nấu ăn, thì họ cần cái kiếng (dương tọai) đưa ra trước mặt trời lấy lửa. Này A-Nan, lửa ấy nếu nhơn hòa hiệp mà có, thì nó từ trong cái kiến sanh, từ bùi nhùi ra, hay từ nơi mặt nhựt đến?

Nếu lửa từ mặt nhựt đến, cháy được bùi nhùi trong tay của ông, thì những cây rừng và các cảnh vật nó vừa trãi qua đó đáng lẽ đều phải bị cháy cả.

Còn nói “lửa từ trong kiếng sanh ra cháy cái bùi nhùi”, sao cái kiếng người cầm đó không cháy? Và cái bàn tay của người cầm củng không cháy?

Còn nói “lửa trong bùi nhùi sanh” thì cần gì phải có bàn tay cầm cái kiếng hứng ánh sáng mặt trời, mới có lửa?

Ông nên chín chắn xem xét: cái kiếng ở nơi tay người cầm, mặt nhựt thời ở trên trời, bùi nhùi thì nằm tại đất. Cái kiếng và mặt trời vẫn xa nhau, không phải hòa, không phải hiệp. Vậy thì lưả này từ đâu mà đến cháy đây? Không lẽ lửa không từ đâu cả mà tự có?

Các ông không biết trong chơn tâm, tánh( bản thể) của lửa ( tâm ) là thật không; tánh ( bản thể ) của không ( tâm ) mới là lửa thật. Nó vẫn thanh tịnh khắp giáp cả pháp giới, tuỳ theo tâm của chúng sanh phân biệt như thế nào, thì nó hiện ra như thế nấy.

Nếu một người cầm kiếng lấy lửa, thì một chỗ đó có lửa hiện ra. Nếu tất cả người trong thế gian đều cầm kiếng lấy lửa, thì khắp tất cả trong thế gian đều có lửa hiện ra; chỉ tùy theo vọng nghiệp của chúng sanh mà hiện đó thôi, chớ không có xứ sở gì. Người thế gian không biết, dùng thức tâm hư vọng phân biệt mê lầm chấp cho nhờ những duyên sanh, hoặc tự nhiên có v.v…phàm có nói năng, phân biệt đều không đúng sự thật.

H.T Thích Thiện Hoa

Nguồn: Lửa từ chơn tâm biến hiện